Khánh Ly từng dằn vặt vì nghĩ Trịnh Công Sơn trách bà &apostheo đời cơm áo&apos

Với hiệu ứng lan tỏa của bộ phim “em và trinh”, cái tên Khánh Ly những ngày này cũng được chú ý đặc biệt hơn, nhất là khi cô quyết định thực hiện live show lưu diễn xuyên Việt. Nam tên khánh ly – 60 năm hát tình ca như lời vĩnh biệt.

Năm nay Qingli đã 77 tuổi, cô vẫn tỏa sáng trên sân khấu, đó là một nỗ lực rất lớn của nữ ca sĩ. Giọng hát của cô vẫn đầy nội lực, khỏe khoắn, trầm lắng và quyến rũ như ngày nào. Tuy nhiên, “cái nào cũng có lúc vỡ” và bản thân sự chia ly cũng phải đến lúc cần một điều gì đó để kết thúc chặng đường nghệ thuật của mình.

Bạn Đang Xem: Ca sĩ khánh ly bao nhiêu tuổi

Khánh Ly từng dằn vặt vì nghĩ Trịnh Công Sơn trách bà

Danh ca Khánh Ly ở tuổi 77

Khánh Ly từng dằn vặt vì nghĩ Trịnh Công Sơn trách bà

Khánh Ly thời xuân sắc

Trong cuốn hồi ký “Phía sau nụ cười” do khánh ly viết, cô đã chia sẻ cảm xúc của mình khi gặp nhạc sĩ thể hiện ở Montreal (Canada) vào năm 1992, lần đầu tiên sau 17 năm. Những người bạn cũ, bao gồm khanh ly và công tử, cùng nhau ngồi trong một căn phòng nhỏ ở ngoài trời tuyết rơi. Cô viết: “Cùng hát lại những bài hát xưa Hay những bản tình ca mới. Mỗi ly rượu mỗi người … Không ai thấy lạnh. Giữa căn phòng nhỏ không còn lạnh. Hát đi. Không, ngày mai hát. Nhớ thơ ngày mai”. .. ”.

Rồi Qingli đọc thuộc lòng câu thơ của Ruan Ping: “Sao đêm không ngủ dài, đêm không ngắn mà trời mưa. Mình sống như phế vật ở đây. Mình mang men bia đến cho vừa lòng nhau”.

Sự rung cảm ấy khiến khánh ly trôi vào dòng ký ức với những kỷ niệm gắn bó thân thiết với người nhạc sĩ trinh tử. Chị tâm sự: “Một đêm năm 1974 cũng là mùa đông, ở nhà anh chị tôi ở Huế, biệt thự cạnh sông Hương, ngoài trời tối và lạnh như đêm nay, mùa đông ở Huế, chúng tôi cũng ở Huế .Huế ngồi bên nhau như đêm nay Em mới 30 mà tóc còn xanh Em vẫn yêu đời Một sớm mai em chợt thấy mặt trời lên cùng em ngoài biển Nước mắt em rơi như mưa Em nhớ mùa đông ở Huế Mùa đông ở Huế và An Tỉnh.

17 mùa đông lặng lẽ trôi qua, tôi vẫn nhớ những ngày lạnh lẽo và ảm đạm ở Huế. Tôi có thể quên nhiều thứ, có thể quên tất cả, trừ những con đường Sài Gòn – những nơi tôi đã và đang đến… nhưng tôi không bao giờ quên được những ngày ngắn ngủi, đi Huế. Đến nhanh lên. Vội vàng lướt qua, nhưng không bị lãng quên. Một tình yêu kỳ lạ đã trói chặt Huế vào trái tim tôi. Một tình yêu mơ hồ nhưng bền chặt. Tôi lớn lên trong hơi thở của máu. Các sắc thái mang lại cho tôi hơi thở.

Bây giờ mùa đông đã kết thúc. Những bông tuyết bay lả tả trong buổi chiều và đậu trên những cành cây trơ trọi. Hãy đi cùng nhau. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào những bông hoa loang loáng trải trên tấm thảm trắng dày, chỉ có những chú sóc nghịch ngợm đến ăn những vết chân nhỏ xíu của bắp rang mà anh ném ra để dụ chúng về. Anh vui vẻ cười, trong mắt hiện lên một tia ngây thơ. Tôi hiếm khi thấy anh cười, nhưng chưa bao giờ thấy anh buồn.

Khánh Ly từng dằn vặt vì nghĩ Trịnh Công Sơn trách bà

Bức hình kỷ niệm chụp cùng Trịnh Công Sơn tại Canada năm 1992 mà Khánh Ly ký tặng Gác Trịnh

Chúng tôi tìm thấy một cái cây lớn, bị tuyết bao phủ một nửa và chân của chúng tôi được nghỉ ngơi. Tuyết vẫn đang rơi. Chỉ có hai chúng tôi trong sự im lặng của một vùng rộng lớn trắng xóa. Mười năm không gặp, không có gì để nói, không có gì để nói? Đúng. Anh ấy nói, không phải với tôi, mà là về bài hát. Em đã nghe và hiểu lời … ‘Đường còn dài nhưng nắng chiều hiu quạnh. Tâm hồn hơi sầu muộn… Tôi là ai mà giấu nước mắt. Tôi là ai trên thế giới này? tôi là ai. Ai là. Rốt cuộc là ai yêu đời này đến thế … Cánh diều bay, nhưng tim lạnh. Cánh diều rơi xuống vực thẳm buồn … ‘.

Xem Thêm: Nam sinh năm 1994 hợp với nữ tuổi nào | Coi tuổi hợp kết hôn cho nam 94

Tôi đột nhiên yêu anh ấy nhiều hơn và trân trọng thời gian ở bên anh ấy. Nó cũng vội vã, ngắn ngủi như chuyến thăm Huế của tôi. Nhưng, tôi nghĩ, nó có thể tốt hơn. Bởi vì những thứ như thế cho tôi ấn tượng rằng giữa chúng tôi chưa bao giờ có khoảng cách 17 tuổi. Những chiếc lá vẫn rơi trên con đường của chúng ta. Hoa hướng dương vẫn lấp lánh trên con đường của chúng ta. Mọi thứ vẫn sáng sủa.

Quay trở lại căn phòng nhỏ. Ngọn lửa hồng và ấm hơn cả ly rượu cay nồng màu hổ phách đó. Cởi áo ra, anh ấy trông gầy hơn trước rất nhiều, nhưng anh ấy có vẻ mạnh mẽ hơn so với khi chúng ta gặp nhau ở Paris năm 1989 … nhưng theo tôi, hơi đáng tiếc.

Chúng ta chia tay nhau, dưới ánh đèn đường vàng … hẹn gặp lại vào ngày mai. Bạn và tôi trở lại trung tâm. Niềm vui khiến tôi khó ngủ như xưa, và sau mỗi lần hát chúng tôi thường ngồi lại với nhau và chia sẻ niềm vui còn lại. Hạnh phúc không thể lãng phí, cũng không thể lãng phí. Nó phải được nuốt, nó phải được nuốt toàn bộ. Chúng ta không có nhiều niềm vui trong cuộc sống. Tôi coi mình là cái bóng của em và tận hưởng điều đó.

Tôi nhẹ nhàng mở cửa. Anh ngủ yên. Tôi đã tránh xa anh ta một cánh tay. Tôi nhẹ nhàng nằm xuống, kéo chăn ra rồi nhắm mắt ngủ. Tôi nghĩ một lúc, khi mặt trời mọc trên thành phố này, khi tôi thức dậy, tôi sẽ nhìn thấy bạn. Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi, nhưng bầu trời sẽ rất đẹp.

Anh ấy dậy sớm và công việc đầu tiên trong ngày của anh ấy là ra khỏi nhà. Tìm một quán cà phê, ngồi phì phèo điếu thuốc, nhìn dòng người qua lại trên phố… “Phải thấy mọi người, một ngày không còn ai, buồn dễ sợ”. Tôi nhìn anh ấy và mỉm cười. Nhìn và mỉm cười là câu trả lời. Anh ấy đã từng như vậy. Chúng tôi cùng nhau dạo phố. Vẫn lặng lẽ đi bên nhau, với niềm vui và hạnh phúc khôn tả …

‘Mỗi ngày tôi chọn con đường của riêng mình. Con đường đến với người anh em, con đường đến với người bạn. Mình chọn nơi đây để cùng nhau hát. Nhìn thấy tiếng cười … “. Đó là những điều anh ấy nói và làm thật thà đến mức cuối cùng,” Tôi chợt hiểu tại sao mình còn sống, vì đất nước này cần một trái tim. Tôi đã sống sót như thế này. Vì vậy, tôi rất hạnh phúc mỗi ngày. Hãy yêu cuộc sống này bằng cả trái tim mình ‘.

Tôi thấy rằng bạn thực sự yêu cuộc sống. Anh ấy đã cười với anh Fan Wei, anh Chen Tuqing, anh Weiqing và bạn bè qua điện thoại. Anh ấy hát và chỉ cho tôi, giải thích những bài hát mới cho tôi.

“Nhớ đừng hát đối đáp”

“Giọng của bạn khỏe hơn so với khi chúng ta gặp nhau ở Paris. Đừng hát nữa, bạn hát hay hơn tôi”.

Anh ấy cười, và đôi mắt của anh ấy cũng vậy.

“Bạn luôn hát hay hơn ngày mai”.

Tôi nghĩ về năm 1967. Chúng tôi, những người bạn nghèo, đến với nhau thân thiết đến không ngờ. Gia đình anh ta giàu có, và cửa hàng cũ của gia đình Huang Xuaner cũng giàu có. Nhưng tất cả chúng ta đều nghèo. Một đĩa cơm chia đôi, một điếu thuốc hút, một ly cà phê say sưa. Ngủ trên tờ báo nhàu nát trên sàn nhà.

Xem Thêm: Bố mẹ tuổi đinh sửu sinh con năm 2021

Đây là nơi tình bạn và tình anh em phát triển. Quán Quạt với cái tên dễ nhớ, dễ thương mọc lên giữa trung tâm Sài Gòn với trăm ngàn sắc màu. Ván dăm vụn, ghép lại với nhau, nhỏ hơn cái bếp ở đây, chỉ là nơi pha cà phê. Mọi người ngồi ngẫu nhiên trên nền bê tông trống trải đầy đá vụn và cỏ dại. Đó là điểm hẹn đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của tôi.

Chúng tôi không biết điều gì thú vị trong cuộc sống thực. Để giải trí, chúng ta không cần biết. Nó đơn giản, nhưng ngọt ngào. Đến với nhau trong rủi ro của số phận. Không thề ước, không hứa hẹn … hãy đến và ngồi lại với nhau. Một lần, có nghĩa là mãi mãi. Đất nước ấy, vùng sơn cước ấy, ngọn cỏ ấy, ngọn cỏ ấy, bạn và tôi … Từ những năm tháng lăn lộn ấy đến nay vẫn không có gì thay đổi. Qua những bài hát của anh, những người trẻ đã gắn kết với nhau như vậy. Ai cũng có thể đến, ai cũng có thể đi …

‘Tôi theo dõi cuộc sống. Đường phố sẽ sôi động vào ngày mai. Bao ngày tươi đẹp đã qua … ‘.

Tôi nghĩ đó là một lời quở trách từ anh ấy. Rất nhẹ nhàng và giống tính cách của anh ấy. Bài hát đó theo tôi như vết thương lòng theo năm tháng. Cuộc sống đã cho tôi rất nhiều đau đớn và khổ sở, nhưng những khoảng thời gian tốt đẹp mà tôi đã có với bạn và bạn bè của tôi sẽ không bao giờ bị lãng quên … cho dù cuộc đời có tan vỡ hay giấc mơ chìm xuống. Đời người – trong trái tim đầy sẹo của tôi, vẫn còn đó một điểm sáng của ngày xưa, là sự bền bỉ cuối cùng và duy nhất … “.

Dưới dòng chia sẻ của ca sĩ khánh ly, nhiều khán giả hôm nay bình luận: “Tình cảm thiêng liêng giữa người với người thật đáng quý. Không phải tình yêu thì thăng hoa hơn. Ngay cả tình yêu, tình cảm đó thật đáng nhớ, ai mà quên được cả cuộc đời của họ và những người mang trong mình tâm hồn nghệ sĩ luôn có thể cảm nhận được cái gọi là bạn tâm giao. ”

Khánh Ly từng dằn vặt vì nghĩ Trịnh Công Sơn trách bà

Trịnh Công Sơn và Khánh Ly ngày gặp lại khi cả hai đã ở tuổi lục tuần

Mới đây, khi gặp gỡ giới truyền thông trước chuyến lưu diễn chia tay, khánh ly đã chia sẻ về trinh thám, sau khi hai bộ phim điện ảnh là em và trinh, trinh công đã nhận được rất nhiều ý kiến ​​trái chiều sau khi ra rạp. chiều từ khán giả:

“Mọi người nói nhiều về trinh cong son, cứ đọc đi rồi sẽ biết, chẳng ích gì. Tôi thân với anh trinh cong son nên biết chuyện gì đang xảy ra với anh ấy.

Trước khi tôi chấp nhận sự đánh đổi, bạn phải có những gì để tiếp tục yêu bạn. Tôi không phải là người dễ dãi hay ngốc nghếch, và đôi khi tôi thông minh đến không ngờ. Tôi biết những gì tôi đang làm là đúng.

Tôi chưa bao giờ phải tâng bốc anh ấy, và bản thân anh ấy cũng vậy. Khen ngợi anh ấy bây giờ chẳng ích gì.

Bây giờ ông trời đã mất, không có gì để chỉ trích hay khen ngợi. Chỉ biết rằng, tấm lòng của bạn, tấm lòng của bạn dành cho một người có giá trị như Mr. Khi đó, bạn sẽ thấy hạnh phúc và ấm lòng vì cảm thấy mình được đặt đúng chỗ.

Ông Paint không phải là thiên tài đối với tôi, đừng tạo hình ảnh hay phóng đại và gọi ông ấy là một vị thánh. Anh Sơn là một người đàn ông bình thường như tất cả chúng ta. Chỉ có điều là anh có một trái tim biết giữ những gì thân yêu của mình và dành tặng cho mọi người. “

Xem Thêm: Phong thủy, dịch vụ phong thủy, thiết kế phong thủy, tư vấn phong thủy, phong thuy, thầy phong thủy, thay phong thuy